Linh mục cũng đói, cũng mệt, cũng chán nản.

Như bất cứ ai, linh mục cũng đói, cũng mệt, cũng chán nản. Nhưng Chúa gởi đến các dấu hiệu tốt đẹp để lên tinh thần cho chức thánh của họ.

 

Ảnh minh họa

Chúa nhật hôm nay, tôi thức dậy hứng thú với y nghĩ mình sẽ dâng thánh lễ ở giáo xứ. Tôi gần như nhảy ra khỏi giường để chuẩn bị đến gặp Chúa và gặp dân của Ngài. Thánh lễ tốt đẹp, sau thánh lễ có vài bà hỏi tôi: “Thưa cha, cha có thể giải tội cho con được không?”.

Chỉ có ba bà nên tôi chấp nhận. Và rồi có thêm một nhóm nhỏ, và rồi có thêm một hàng dài… xếp hàng! Tôi không nói cho quý vị biết con số chính xác vì quý vị có thể cho tôi nói quá! Quý vị chỉ biết là ba giờ sau tôi mới rời tòa giải tội được! Tôi đói, tôi khát và tôi muốn nghỉ một chút!

Và đang tôi sung sướng đi về chủng viện thì có một bà đến hỏi tôi: “Thưa cha, cha có phải là cha xứ không? Cha của con vừa chết đêm hôm qua, hôm nay chúng con sẽ chôn nhưng chúng con không tìm được linh mục”. Tự trong lòng, tôi thốt lên: “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn con làm việc cho danh Chúa hôm nay, thì xin Chúa làm cho cái bao tử của con đừng réo nữa”.

Và thế là tôi đi làm lễ an táng cho ông cụ này. Tôi nghĩ, tôi sẽ kêu taxi đi về, ăn uống nghỉ ngơi một chút. Dâng hai thánh lễ, giải tội bụng đói cồn cào trong ba giờ, nghe có vẻ không thật chút nào. Cuối cùng thì tôi cũng có một khúc bánh mì kẹp thịt để ăn, nhưng ăn chưa xong thì có một thầy đến gặp tôi: “Chúng con tìm cha. Cha xứ họ đạo bên cạnh bị đau, họ không tìm ai thay thế để dâng thánh lễ lúc 13 giờ”. Ngay lập tức, tâm hồn yếu đuối của tôi kêu lên Chúa: “Lạy Chúa! con ăn cũng chưa xong… Con sẽ đi, nhưng sau đó Chúa cho con vài phút nghỉ ngơi. Tốt hơn Chúa gởi một cha khác đến thay thế cho con Chúa ạ!”.

Chưa kêu nài xong thì tôi nghe tiếng Chúa nói rõ ràng: “Ngày con chịu chức, con đã hứa, con hoàn toàn phục vụ cho Ta và cho dân Ta. Vậy, con đi dâng thánh lễ này và sẽ có một ngạc nhiên bất ngờ chờ con”.

Tôi nuốt vội khúc bánh mì và đi dâng thánh lễ. Trên đường đi, tôi nhận ra mình không hứng thú chút nào, mình đi chỉ vì bắt buộc.

Tuy nhiên khi vào phòng thánh thay áo, tôi không còn bực bội. Một cặp vợ chồng đến gặp tôi: “Thưa cha, cách đây một tháng, con gái của con muốn kết liễu cuộc đời. Hôm nay con năn nỉ cháu đi lễ. Xin cha cầu nguyện cho cháu”. Và đó là sự bất ngờ đang chờ tôi. Chúa gởi tôi đến lễ này để tôi có lời an ủi cho cô gái đang tuyệt vọng.

Khi mình là linh mục thì mình sẽ nhận ra… là không có các chuyện ngẫu nhiên. Chính Chúa xếp đặt các chuyện ngẫu nhiên này trên đường đi của chúng ta. Thật là tuyệt vời. Phúc Âm ngày hôm đó như dành riêng để nói với cô gái: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”.

Tôi bắt đầu dâng thánh lễ, tin rằng Chúa đã đặt tôi đúng vào chỗ này, lúc này. Trong thánh lễ, tôi xin Thánh Tâm Chúa ngỏ lời thay cho tôi. Tôi nói với Chúa, tôi còn mệt và hơi bực một chút…

Tôi tin chắc Chúa Giêsu đã dâng thánh lễ này. Tôi không biết cách nào để giải thích khác hơn. Bình thường, tôi không tài nào có được các bài giảng hay. Nhưng bài giảng hôm nay đến từ Chúa. Lời của Chúa Giêsu giải thích sự dịu dàng, an ủi, nhẹ lòng và can đảm…

Thánh lễ xong, hai vợ chồng cùng cô con gái đến gặp tôi. Cô gái khóc và cầm tay tôi: “Thưa cha, con rất cần được nghe những lời như những lời cha nói. Con thiếu sự giúp đỡ của Chúa. Bây giờ con muốn ở bên cạnh Chúa để cầu nguyện, con xin Chúa cho con tất cả tình yêu của Chúa, sự nâng đỡ của Chúa để con bắt đầu lại”.

Khi cô gái đang cầm tay tôi, tôi nghe như Chúa thổi cho tôi: “Cha cần con trong Thánh lễ này. Chính vì thế mà Cha gởi con đến. Cha không làm gì được nếu không có con”. Chúa Giêsu nhân lành biết hơn chúng ta tất cả những gì chúng ta cần. Từ đó cô gái này luôn đi lễ. Chúa đã thay đổi đời cô.

Về phần tôi, từ ngày đó, khi tôi cảm thấy trái ý hay mệt mỏi vì công việc, tôi nghĩ: “Đi, đi đến đàng trước! Đi làm lễ này như đây là thánh lễ đầu tiên và là thánh lễ cuối cùng của mình. Chúa cần đến mình”.

Có vẻ như Chúa theo dõi tôi và an ủi tôi: “Con hãy bình tâm, Ta sẽ làm lễ thay con. Con cho Ta mượn bàn tay con, miệng lưỡi con…”.

 

Tôi xin quý vị cầu nguyện đặc biệt cho linh mục ở giáo xứ quý vị. Chắc chắn cũng có lúc linh mục của quý vị dâng thánh lễ mà bụng đói, mà lòng còn bực bội.

Đức Phanxicô “ngủ trưa một chút” trong thánh lễ đầu tiên ngài dâng ở Mỹ ngày 23 tháng 9-2015 tại Đền thánh Quốc gia Đức Mẹ Vô Nhiễm. Thánh lễ kéo dài 2 giờ, thêm vào đó là trái múi giờ, bài hát dài… ngài đang nghe với thời tiết nóng ở tuổi 78… thì chúng ta hiểu giấc ngủ ngắn này tốt biết chừng nào!

 

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch (phanxico.vn)


Chúa Nhật Lễ Lá tại Jerusalem

Hôm nay Chúa nhật lễ lá, từ  sáng sớm từng đoàn thiếu nhi đã trang phục chỉnh tề, cùng nhau chuẩn bị tiến đến địa điểm để rước kiệu. Khách hành hương cũng chen chúc nhau, tất cả kéo nhau đến điểm hẹn, các ngã đường đều bị chận…, nếu đi bộ cũng mất 3 tiếng, với người già yếu không cách nào tháp tùng. Chúng tôi đành phải thông công và cầu nguyện.

Tôi xin gửi đến bài chia sẻ của ĐT Giuse Ngô Quang Kiệt, hy vọng chúng ta có thể nhìn lại chính mình trong những ngày bước vào tuần Thánh:

Lễ Lá có một khởi đầu vui nhưng lại có một kết cục buồn. Khởi đầu Chúa Giêsu long trọng vào thành Jerusalem. Kết cục Chúa Giêsu chịu kết án, chịu khổ hình và chết trên thập giá. Con đường vào thành của Người là con đường vinh quang vương gỉa. Nhưng con đường lên Núi Sọ  lại là con đường của kẻ tội đồ.

Đám rước tưng bừng ngày Lễ Lá mời gọi chúng ta cùng tiến bước theo Chúa.

Tiến bước theo Chúa! Để hiểu rằng hành trình không kết thúc tại cổng thành Jerusalem (đoàn rước tại đây kết thúc tại vườn cây Dầu) với đám đông ngưỡng  mộ, với cành lá trải thảm đường đi, nhưng kết thúc trên núi Sọ với thập giá, với những lời nhục mạ, với hai tội nhân đồng hành.. Chúa Giêsu không xưng vương đám đông cuồng nhiệt nghênh đón, nhưng lại xưng vương trước mặt Philato, khi tay đã bị trói, khi thân thể đã tan nát không còn hình tượng của con người, khi đã mất hết uy tín, đứng trước vành móng ngựa như một phạm nhân. Danh hiệu là Vua chỉ được chính thức ghi bằng chữ viết khi Người bị treo trên thập giá.

Tiến bước theo Chúa để chứng kiến sự thay đổi nhanh chóng của lòng  người.

Cũng đám đông ấy hôm trước vừa reo hò chúc tụng Chúa, hôm sau cũng vẫn reo hò, nhưng để buộc tội Chúa.

Cũng đám đông ấy, hôm trước vừa chen lấn nhau để nghênh đón Chúa, hôm sau đã xúm đông xúm đỏ để hành hạ Chúa.

Cũng đám đông ấy, hôm trước vừa cởi áo, chặt cành lá lót đường Chúa đi, hôm sau đã lột áo Chúa, chặt cây gai cuốn lên đầu Chúa.

Tiến bước theo Chúa để dứt khoát lựa chọn cho mình một con đường…

Bài còn tiếp tục, nhưng tôi muốn dừng lại đây để anh chị em tự cầu nguyện và suy niệm thêm và cho mình một trả lời theo gợi ý sau đây:

       1.    Hãy so sánh đường vào thành Jerusalem và đường lên núi Sọ.

       2.    Nếu bạn có mặt ở Jerusalem hôm ấy, bạn sẽ làm gì?

       3.    Bạn dám có lập trường riêng bạn hay chỉ biết làm theo đám đông?

       TGM Giuse Ngô Quang Kiệt.

Sau đây tôi cũng xin gửi đến quý ACE lời chia sẻ sau cùng của bài PÂ Chúa Nhật Lễ Lá: Ga 11,1-45. „Trong mỗi người chúng ta có nhiều nấm mộ. Chúng ta bị giam hãm trong nấm mộ tội lỗi, gian tham ích kỷ, bất công, đam mê, ganh ghét hận thù, nghèo đói thất học…Có những nấm mộ kiên cố, tự sức mình không thể phá nổi. Ta hãy xin Chúa đến mở những cữa mộ, lăn những tảng đá đè nặng đời ta, để ta được sống, sống dồi dào của Chúa nuôi dưỡng. Đồng thời, ta cũng phải tiếp tay với Chúa, phá đi những nấm mộ vây bọc anh chị em chúng ta, để mọi người được sống và sống dồi dào như lòng Chúa mong ước, như định mệnh Chúa dành cho ta, những người con của Chúa“. TGM Giuse Ngô Quang Kiệt.

Bài PÂ hôm nay nhắc đến việc Chúa làm cha ông Lazaro sống lại, Chúa đến thăm 3 chị em bà Matta, Maria và lazarô. Hôm nay cha cố & tôi đến thăm nhà 3 chị em gọi là Bêthania, sau đó lên núi Olivie nhìn xuống đoàn kiệu, vì phải đi bộ 5 km nên cha cố không thể tháp tùng được, tất cả các đường chung quanh đều bị chặn.

Trong tâm tình này, tôi đã cố gắng chờ đợi với khách hành hương để vào tận mộ Chúa, sấp mình trên mộ Chúa, dâng hết tất cả tội lỗi, sai phạm vô tình hay cố ý đã làm buồn nhau, xin Chúa cũng chôn vùi trong mộ Chúa để chúng ta cũng được thanh tẩy và sống làm con Chúa trong Thánh ý của Ngài. Xin Chúa cho chúng ta cũng được sống lại với Ngài, vứt bỏ con người củ, mặc lấy con người mới luôn có Chúa cùng đồng hành… Chúa đã chết và cứu rỗi chúng ta, chúng ta cũng phải tha thứ những thiếu sót của nhau, thậm chí xúc phạm đến nhau…Xin Chúa cho anh chị em chúng ta sức sống Phục Sinh của Ngài để chúng ta cùng nhau xây dựng cộng đồng của Chúa trong yêu thương và hoà bình. Cầu mong cộng đồng chúng ta luôn được triển nở trong sự che chở và hướng dẩn của Chúa Thánh Thần. Chúng ta luôn hảnh diện làm con cái của Chúa ngay đời này và cả đời sau.

Xin kính chúc Cha & quý ACE một Tam Nhật Thánh thật sốt sắng đề đón Chúa Phục Sinh.

Từ Jerusalem, xin cho Cha Quý & con kính gửi lời chào và chúc mừng Lễ đến với cộng đồng dân Chúa trong dịp Lễ Phục Sinh. Chắc chắn không quên cha, cũng như tất cả quý ông bà, anh chị em & các cháu thiếu nhi trong tuần Thánh nầy.

 

Chúa Nhât Lễ lá tại Jêrusalem 2017

 

MTN ghi